Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2020

CẢM NHẬN XEM PHIM ITAEWON CLASS (이태원 클라쓰)

1. 이태원 클라쓰 Nghĩa là gì?

- Tiếng Việt: Tầng lớp Itaewon hay có thể được dịch là Lớp học Itaewon. Tên phim gắn liền với địa danh Itaewon  ở thủ đô Seoul Hàn Quốc. Và đây là khu phố Tây nổi tiếng ở Hàn Quốc với đa dạng sắc tộc, màu da. Là khu mua sắm sầm uất như chợ Bến Thành, là khu quán nhậu sôi động về đêm như Bùi Viện, thành phố Hồ Chí Minh.
https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BA%A7ng_l%E1%BB%9Bp_Itaewon)

2. Nội dung phim:

 Bộ phim chuyển thể từ webtoon của tác giả kiêm biên kịch Jo Gwang Jin
 Đây là bộ phim nói về một nhóm bạn trẻ có hoàn cảnh xuất thân khác nhau- nhưng điểm chung là trong tâm hồn họ bị khuyết đi một phần tình cảm của người thân và bị xã hội xem thường. Những bạn trẻ này đã vươn lên, vượt ra khỏi định kiến xã hội để tìm được chỗ đứng cho mình, theo đuổi cuộc sống cạnh tranh công bằng, tự do.
Phim được công chiếu từ ngày 31 tháng 1 năm 2020 cho đến tập cuối vào ngày 21 tháng 3 cùng năm.
Có thể liên tưởng bộ phim phản ánh chân thực về bối cảnh xã hội Hàn Quốc có sự phân biệt giữa tầng lớp "thìa đất" và "thìa vàng".

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2020

""bỏ mặc" hay "tha thứ"?



Dạo này mình băn khoăn giữa cái đạo luẩn quẩn, nên "bỏ mặc" hay "tha thứ"? Thực tế thì "bỏ mặc" không phải là cắt đứt quan hệ hoàn toàn, mà để cho đối phương tự giải quyết vấn đề, không góp ý, không giúp đỡ. Tự giải quyết vấn đề ở đây sẽ có nguy cơ xảy ra những hậu quả tiêu cực, thậm chí là mất tính mạng. Nhưng nếu đưa tay vào giúp đỡ, trong lúc đối phương chưa nhận rõ mình sai ở đâu? Vẫn chưa chịu mở miệng chấp nhận sai và thể hiện quyết tâm thay đổi. Vậy việc giúp đỡ khác nào "dung túng bao che cho lỗi lầm", khác nào trái tim Mỵ Châu đặt nhầm chỗ? Bản tính đối phương xưa này vốn nóng nảy và không kiên định, thích hưởng thụ, tò mò nhưng lại có trách nhiệm. Tuy nhiên trách nhiệm lại chỉ đặt trong đối ngoại, còn đối nội- chữ trách nhiệm còn mơ hồ. Vậy nên tin hay không nên tin?

Nhiều lần thử trò chuyện để hiểu về đối phương, mấy nét phác họa được rút ra: Bản tính ham vui, ham chơi cờ bạc, tửu trà, trăng hoa,...hiếu kỳ muốn thử mọi thứ trên đời của đối phương là không thể thay đổi. Đặc biệt, đối tượng đang bỏ mặc bản thân sống hưởng thụ cho hết tháng ngày, không còn mục tiêu sống, cống hiến, xây dựng vì đối tưởng đã đi qua mọt đời người. Nói đến đây, nhìn lại quá khứ của đối tượng thì thấy rằng, ông ta đã cống hiến, phấn đấu nhiệt huyết nhưng không chạm đến hư danh lãnh đạo trong sự nghiệp. Và ông nghĩ, việc không đến được công danh trong sự nghiệp là do vợ ông không giỏi giang. Nhưng ông chưa bao giờ nghĩ chính bản thân ông thiếu năng lực lãnh đạo. Ông đang giỏi chuyên môn - ai cũng công nhận điều đó- nhưng thần thái của một lãnh đạo "không ngoan"- người ta không thấy ở ông. Vì thế, ông không được nâng đỡ. Ông oán hận người gần gũi với ông; ông đã từng có ô che chở nhưng ông chẳng được hưởng lợi? và giả sử khi đó ông được nắm giữ một chức danh- người ta sẽ nói nhờ vào người A ông mới được như vậy thì chắc hẳn lòng tự trọng của ông bị xúc phạm. Chung quy, ông muốn người khác công nhận năng lực và cho ông một chức danh- để khoe khoang- để tự hào nhưng ông không đủ "khôn khéo" để có người nâng đỡ. Thậm chí, ông quá thẳng thắn và xem thường người như ông. Ông thiếu khiêm tốn thấy được ưu điểm của người khác. Thiếu tĩnh lặng để tự vấn bản thân thiếu, cần cái gì?

Hiện tại, con người ông là sự đỗ lỗi, oán hận, trách cứ...? Trong lúc đó, ông đa nghi với mọi mối quan hệ gần gũi. Người giúp ông chỉ ra chỗ sai- ông nghĩ hại ông và ngược lại người khen, nịnh bợ ông- ông nghĩ là giúp ông.

Ông thay đổi một cách kỳ lạ. Khi không được đáp ứng yêu cầu, ông lại làm tổn thương người gần gũi ông, ông đe dọa. Khi có đủ điều kiện sung sướng, ông lại tìm đến bạn bè cờ bạc, trà tửu.

Ông không muốn người khác xem thường ông, nhưng chính hành xử của ông lại khiến người khác không tôn trọng và lợi dụng ông.

Ông không đủ dứt khoát để từ chối lời mời mọc, rủ rê. Nhưng đủ lạnh nhạt để không quan tâm đến người thân bên cạnh.

Cho nên có thể nói con người ông là một chuỗi đặt nhầm chỗ về ý thức rạch ròi cho gia đình- xã hội.




Thứ Hai, 6 tháng 1, 2020

ĂN GIỎI- NÓI HAY 
CHO ĐẸP LÒNG MÌNH, MÁT LÒNG NGƯỜI ^^

Mỗi người, sâu thẳm bên trong luôn là Thiện. Bản chất là Thiện. Nhưng Lời và Tâm không đồng nhất.
Thế nên vì lời nói mà gây tổn thương cho người khác. Khiến người khác nghĩ người nói là xấu xa;
Cũng bởi lời nói vụng về, không diễn đạt rõ tâm ý của bản thân mà dẫn đến những hiểu lầm không đáng có;
Rồi cũng bởi lời nói bộc trực, nghĩ sao nói vậy khiến cho người nghe bị chói tai- đóng lòng không đón nhận;
Cũng có những lời nói xởi lởi, ngọt ngào như viên kẹo bọc đường mà làm cho người nghe ngờ vực, không cảm nhận được thành ý;
Và có những lời nói dối khiến cho người nghe mất đi niềm tin mãi mãi;
Vậy nên, Lời nói có sức mạnh to lớn hơn so với ta nghĩ. Bởi vậy, ông bà xưa dạy "học ăn, học gói, học mở" là thế.
Thế thì, nên "Học ăn, học nói, học gói, học mở" bắt đầu từ khi nào? Học bằng cách nào?
Thực tế, Ăn- Nói là bản năng của con người. Nhưng để Ăn giỏi- Nói hay chẳng phải tự nhiên mà có.
Nhân tiện, đang ngẫm về cái tựa sách "Khéo Ăn Nói Sẽ Có Được Thiên Hạ", mình viết đôi dòng chia sẻ: 
  1. Thứ nhất, Nói hay phụ thuộc vào môi trường tiếp xúc của đứa trẻ từ khi chào đời. Nếu đứa trẻ sống trong cộng đồng nói "lời hay ý đẹp" thì chắc chắn "ý đẹp lời hay" sẽ thấm vào đứa trẻ đó. Và người ảnh hưởng đầu tiên chính là ba mẹ đứa trẻ. Tiếp theo là ông bà, hàng xóm, thầy cô, bè bạn. Sau đó là đồng nghiệp, xã hội...
  2. Thứ hai, Nói hay phụ thuộc vào khả năng Đọc sách của mỗi người. Người càng đọc sách nhiều thì ngôn từ càng phong phú, nói chuyện càng hay.Và cuốn sách đầu tiên thiết nghĩ có vai trò lớn đó là những cuốn truyện tranh, những sách văn học, sau đó lan sang các loại sách chuyên ngành khác.
  3. Thứ ba, Nói hay phụ thuộc vào ý thức rèn dũa của mỗi người. Nói hay chẳng phải bẩm sinh mà cần trải qua sự kiên trì  rèn luyện và học hỏi không ngừng. 
Vậy quay lại, Rèn bằng cách nào?
  • Ở đây, rèn luyện mang yếu tố cộng đồng và cá nhân.
(Yếu tố cộng đồng nghĩa là từ gia đình, trường lớp, xã hội. 
Còn yếu tố cá nhân, tức là từ lòng mong muốn của bản thân).
  • Về Gia  đình- Nhà trường cần sự giúp sức của Ba mẹ- Thầy cô- những người thầy đầu đời dạy Nói cho con trẻ và là Tấm gương trong trẻo cho con trẻ.
  • Riêng yếu tố Xã hội, ở đây chính là tạo môi trường lành mạnh. Ví dụ thấy môi trường đang bị nhiễm mực đen thì ngay lập tức tự chuyển đến nơi sáng sủa để sinh sống.
  • Về yếu tố cá nhân, bạn thực sự biết được thiếu sót trong ăn nói của mình? Thực sự muốn khắc phục nó? Sẵn sàng thay đổi và áp dụng?
  • Lập tức đọc sách, kiên quyết nói lời đẹp, ý hay; sẵn sàng bỏ bạn xấu tìm gặp ngay thầy giỏi; chịu khó quan sát để biết được ai nói hay- nói dở...rồi thế mà theo...
                                                                                                                                                      NLA
06/01/2020





Thứ Bảy, 4 tháng 1, 2020

MONG ƯỚC 2020

Bạn mong muốn điều gì ở 2020 ?

Đã mấy ngày bước sang năm mới, ắt hẳn mỗi một người đang ấp ủ những kế hoạch, những hy vọng vào 2020. Vậy đôi lời mình cũng viết lại "những mong muốn 2020 của mình" nhé!
1. Về Công việc- Sự nghiệp
Từ cuối năm trước đến đầu năm nay, mình đang đọc lại và đọc tiếp sách của Tony. Càng đọc sách của Ổng Tony viết, mình càng muốn gặp ổng. Vì mình nhận ra có sự hư cấu nhưng chạm đến nhiều người. Đọc sách của Tony, mình luôn nghĩ về 2 câu hỏi: "Bạn muốn bạn là ai? Bạn muốn bạn làm nghề gì? Một loạt câu trả lời đầy chần chừ chạy trong đầu mình.
- Mình muốn là một Giảng viên truyền cảm hứng.
- Mình muốn là "một người có tầm ảnh hưởng- truyền cảm hứng" nhưng không bị show ra trên báo chí, truyền hình.
- Mình muốn là một "Sếp chăm sóc đời sống cho nhân viên"
Với 2 mong muốn như vậy nên mình quyết định"
1. Xin một công việc mới ở công ty Hàn Quốc vào tháng 4/2019 với vị trí Tổng vụ- Biên phiên dịch
2. Dạy thêm vào bổi tối và cuối tuần - Dạy kèm tiếng Việt và và tiếng Hàn Quốc.
Mình sẽ  làm việc trong 2 -3 năm - sau đó tiếp tục học Thạc sĩ tại Việt Nam để trở thành Giảng viên.
Vậy từ tháng 01/2020  ~ 4/2020, mình cần:
1. Học Topik- mục tiêu cấp 5
2. Học nghiệp vụ Quản lý Nhân sự
3. Dạy thêm
4. Từ tháng 3, mình sẽ tìm công ty phù hợp và apply (ưu tiên nhà máy hoặc công ty thành lập từ 2 năm trở lên)
Mục tiêu theo tuổi:
30 tuổi: Ổn định Công việc mảng Nhân sự
33 tuổi: Học Thạc sĩ MBA? Giáo dục- văn hóa?
35 tuổi: Chính thức giảng dạy ở các trường Đại học.
2. Về Tài sản vật chất:
- Mục tiêu: Tuổi lên thì thu nhập cũng bằng với tuổi
- 35 tuổi: Mua chung cư/ đất 
3. Về Mối Quan hệ
- Gia đình: Trò chuyện 1 tuần/ 1 lần với ba mẹ, anh chị
- Họ hàng: 2 tuần/ lần hỏi thăm các cô, dì , anh em họ nội ngoại
- Bạn bè mới: Mỗi tháng có thêm 1-2 người bạn mới
- Bạn bè cũ: Mỗi tháng gặp bạn và trò chuyện 2~ 3 lần
4. Trải nghiệm:
- Đi du lịch hoặc trekking cắm trại nội thành hoặc cách TP dưới 200km: 1 lần/ tháng
- Đi du lịch địa điểm mới trong nước: 6 tháng/ lần
- Đi du lịch nước ngoài: 1 lần/ 1 năm 
(kết hợp du lịch và từ thiện)
5. Thể dục thể thao:
- Học Yoga/ nhảy: 2 lần/ tuần
 6. Bổ sung kiến thức và giải trí: 
- Đọc sách: 1 ~ 2 quyển/ tháng
- Học 01 nhạc cụ: đàn piano/ oocgan : 1 `2 buổi/ tuần
- Học vẽ trải nghiệm: 1 tháng/ lần
- Xem phim hoặc nghe nhạc tại Cà phê thứ 7: 2 lần/ tháng
7. Tình Yêu- Kết hôn:
- Năm 29 tuổi còn suy nghĩ đến
- Năm 30 tuổi: quyết định độc thân- nhưng "tùy duyên"
- Năm 35 tuổi: Nếu vẫn cảm thấy chưa sẵn sàng thì chọn "Sống độc thân - bận rộn- vui vẻ- ý nghĩa"










Thứ Tư, 1 tháng 1, 2020

CHỚM ĐẦU CỦA TÌNH YÊU ĐƠN PHƯƠNG


Yêu đơn phương không còn là khái niệm xa lạ. Người ta cho rằng yêu đơn phương là bi ai, là khổ sở, là bất hạnh. Nhưng đối với tôi,  Yêu đơn phương là một thứ tình cảm thú vị. Vì đó là khởi đầu của việc Thích một người.
Thích đơn phương- một thứ tình cảm đẹp đẽ và đặc sắc.
Thích đơn phương là tình cảm chân thật- chẳng giả dối hay tự hão huyền.
Vậy "Thích đơn phương" là như thế nào?
...Đó là lúc bạn quan tâm, luôn nghĩ, luôn nhớ và luôn dõi theo một người.
Thích đơn phương một cách lặng lẽ. Chỉ đơn giản xem "nửa kia" đã ngủ hay chưa? 
Nửa kia có thói quen làm gì? Nửa kia có chút quan tâm gì bạn không?
... bạn kiên nhẫn dõi theo, dành tình cảm trân quý chờ đơi. 
Bạn biết là tình cảm của riêng bạn- nên bạn vững tâm dự đoán mọi trường hợp xảy ra.
Nào là tình huống "nửa bạn thích" cũng "thích bạn", hoặc "nửa bạn thích" đang có "bạn gái". Thích đơn phương của bạn nó văn minh đến lạ. Bạn không đố kỵ hay ghen hờn mà bạn lặng lẽ- kiên nhẫn- và sẵn sàng chúc phúc. 
Đôi lúc tự lấy "nửa thích đơn phương" làm động lực để phấn đấu. Chịu khó học, đọc, làm nhiều hơn. 
Rồi nhận được tin nhắn xã giao của "nửa bạn thích" cũng khiến bạn vui vui...
Bạn biết tất cả chỉ là "giao tiếp trong xã hội", bạn biết chỉ là xuất phát từ mối quan hệ "khách hàng". 
Nhưng có sao, cứ vậy cho nhẹ nhàng- đặt nặng làm chi?!
Suốt 5 tháng trôi qua, bạn kiên định chỉ dành tình cảm cho "nửa bạn thích".
Và giờ đây, bước sang một năm mới- bạn tự nhủ mình: ĐÃ ĐẾN LÚC DỪNG LẠI- DỪNG THÍCH ĐƠN PHƯƠNG. Bạn xóa "nửa bạn thích" một cách kiên quyết, dứt khoát rõ ràng. Bạn tự xác định ranh giới rõ ràng của mối quan hệ giữa "bạn - và nửa bạn thích". Đó là thứ kiên định trong Tình cảm và Công việc mà bạn đã đặt ra nguyên tắc cho chính mình.
Chào và tạm biệt "Nửa thích đơn phương"!


Tp.HCM, 21h45, 01/01/2020


Thứ Năm, 5 tháng 12, 2019

Năng lực cần có của một nhân viên ưu tú

1. Luôn nói "vâng" với sếp. Không được nói "không"
2. Khi đưa ra một nhận định cần tập hợp dữ liệu dẫn chứng và làm thành một báo cáo (dù đó là điều hiển nhiên và chắc chắn).
3. Sếp luôn hỏi bạn và bỏ ngõ để "thử thách năng lực" của bạn
4. Khi muốn đề xuất bất kỳ điều gì, bạn nên cam kết với một con số cụ thể -> lập phương pháp -> kế hoạch thực hiên chi tiết -> theo dõi và đánh giá -> báo cáo kết quả -> rút kinh nghiệm -> đề xuất phương án.
5. Trong một cuộc hội ý nên tóm tắt lại vấn đề và chờ câu trả lời hoặc quyết định từ sếp -> tiến hành Làm.
6. Nguyên tắc: Tiết kiệm chi phí tối đa -> Tăng doanh số.

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2019

Người Hàn như thế nào tại Hồ Chí Minh?

        Những năm gần đây, Hàn Quốc đã vượt qua Nhật Bản về số lượng nhà đầu tư vào Việt Nam. Hàn Quốc đứng vị trí thứ 2 sau Trung Quốc (theo công bố của tạp chí Công thương http://tapchicongthuong.vn/bai-viet/7-thang-von-dau-tu-nuoc-ngoai-vao-viet-nam-dat-hon-20-ty-usd-64215.htm)
       Trước con số đầu tư đó thì số lượng doanh nghiệp Hàn Quốc đến Việt Nam càng nhiều hơn và kéo theo một bộ phận người trẻ cũng như người già Hàn Quốc đến Việt Nam. Người trẻ Hàn Quốc từ độ tuổi 24 đến 32 tuổi, phần lớn được chính phủ hỗ trợ đến Việt Nam để học tiếng Việt và tìm việc làm. (Họ được Chính phủ hỗ trợ chi phí ăn ở, đi lại, học tập trong thời gian ngắn 3 tháng  ~ 6 tháng). Còn người già Hàn Quốc thì đến Việt Nam để sinh sống (một bộ phận thu nhập không cao ở Hàn Quốc và cuộc sống của họ khá khó khăn nếu sống ở Hàn Quốc)và công tác làm việc . 
        Trong những lần tiếp xúc Dạy- Làm việc- cũng như quan sát người Hàn đến Việt Nam nói chung và đến Hồ Chí Minh nói riêng, đôi điều suy nghĩ về người Hàn theo quan điểm cá nhân như sau: 
  1. Về tính cách và sự cần cù: 


       Người già Hàn Quốc (từ 45 tuổi đến 60 tuổi), đặc điểm nổi bật là họ rất siêng năng và chịu khó. Mình đã rất ngạc nhiên và khâm phục khi những ông chú và bà cô lớn tuổi đến Việt Nam mỗi ngày cắp sách đến trường học tiếng Việt. Trong số đó, một bộ phận là giữ chức vụ trong các công ty, còn lại là chủ nhà hàng, nội trợ. Về tính cách thì họ tỏ ra khá thân thiện - nhưng đa nghi. Họ giao thiệp - lấy lòng người Việt  bằng việc mời cơm - "Mua cơm cho" khi trả ơn nhờ vả (밥을 사줄께), nhưng lại khá thảo mai. Sẽ chẳng có gì ngạc nhiên khi họ luôn khen tất cả các món trên bàn ăn- món này món kia ngon, nhưng thực ra đó là "khách sáo" thường thấy (dù là quan hệ khá thân).   

      Người trẻ Hàn Quốc (từ 18 đến 28 tuổi). Những người trẻ độ tuổi này, phần lớn đến Việt Nam học đại học- khoa Việt Nam học. Lý do họ đến Việt Nam - theo yêu cầu của cha mẹ (do nhà có công ty ở Việt Nam) hay đa số là vì không thể vào các trường Đại học ở Hàn Quốc. Xuất phát từ ý nguyện của gia đình chứ không phải điều bản thân mong muốn nên nhiệt huyết học tập của những bạn trẻ này không cao. Còn những bạn trẻ khác từ 28 đến 32 tuổi thì tinh thần học tập tốt hơn vì họ có mục tiêu để tìm việc làm. Tuy nhiên mức độ chăm chỉ cũng dừng lại một chừng mực nào đó (không tràn đầy nhuệ khí như tinh thần cần cù trong truyền thống tính cách người Hàn mà ta thường nghe).
     Đặc điểm chung giữa bộ phận người Hàn đến Hồ Chí Minh là họ luôn mang trong mình tư duy làm chủ. Họ đến Việt Nam để mở nhà hàng, mở dịch vụ hay buôn bán. Tất nhiên kinh doanh sống còn tồn tại là một điều vô cùng khó khăn. Tỷ lệ những "nhà buôn nhỏ" thành công không nhiều, thậm chí là khá khốc liệt (minh chứng thấy rõ là dạo quanh một vòng ở Phú Mỹ Hưng, quận 7). Nguyên nhân thất bại nhiều vô kể. Song nổi bật có thể thấy cũng xuất phát từ việc "hòa nhập hiểu thị trường" và sự "nóng vội".
      Xét về mức độ hòa nhập với cuộc sống ở Việt Nam so với người Mỹ, người Nhật mà tôi từng tiếp xúc thì ở người Hàn không cao lắm. Họ khá bảo thủ và sinh hoạt khép kín trong cộng đồng người Hàn. Quan trọng trong tính cách người Hàn nổi bật là "mâu thuẫn". Họ vừa không thích gặp gỡ đồng bào- đồng hương Hàn Quốc tại Việt Nam, đồng thời lại "không  hòa nhập" với cuộc sống của người Việt. 
     Người Hàn hầu hết tất cả đều "tính toán". Họ luôn tính toán để không bị thiệt thòi trong các mối quan hệ với người Việt. Nên nếu xét trong mối quan hệ chơi lâu năm thì họ luôn tính và nghĩ lợi ích cho mình sao cho hơn đối phương. Ví dụ có thể thấy, khi người Hàn nhắn tin nghĩa là họ cần bạn giúp đỡ một điều gì đó- chứ không phải đơn thuần nhắn tin để thăm hỏi, quan tâm. Nên tiếp xúc lâu với người Hàn dễ có cảm giác như "được lợi dụng khéo léo". Bạn bè tôi thường nói "không dễ gì ăn được bữa cơm hay uống một tách cà phê của người Hàn" ^^. 


Tạm kết: Để sống tốt và vui vẻ ở một đất nước khác, thiết nghĩ việc cần thiết nhất là "hòa nhập" và " am hiểu". Việc thứ nhất thì trước khi quyết định- chính bạn phải chuẩn bị sẵn tinh thần đó- một cách hứng thú và tự nguyện. Còn việc thứ hai- để "am hiểu" cần thời gian và cùng sống cùng làm với người bản xứ. Nếu thiếu đi hai điều đó thì dù sống bất kỳ đâu, chúng ta khó mà thành công được!
Anna

Thứ Hai, 30 tháng 9, 2019

BIỂU HIỆN CHÊ VIẾT CHỮ XẤU BẰNG TIẾNG HÀN

#3 재미있는 표현
Tiếng Việt so sánh chữ xấu như gà bới.
Tiếng Hàn thì so sánh chữ xấu như chân chó chân chim 개발새발
글씨가 개발새발이네. Chữ xấu như chân chó chân chim.
개발새발 썼구나. Viết xấu như chân chó chân chim.
Còn Bắc Hàn thì so sánh chữ xấu như chân chuột vẽ 쥐 발 그리듯.
Một số từ khác liên quan
Chữ xấu: 악필, 글씨가 엉망이다
Viết xấu: 글씨를 못 쓰다 / 잘 쓰지 못하다
Viết ngoáy, viết nguệch ngoạc: 갈겨쓰다, 함부로 / 마구 쓰다
Vẽ bậy: 낙서하다

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2019

Để Hạnh Phúc!


Trang phục Việt Nam


Những cây cầu Việt Nam


Cơm mẹ nấu

      Khi còn nhỏ xíu (3-6 tuổi gì đó), mỗi bữa cơm trong nhà đều là Mẹ hoặc Ba nấu. Con cũng chẳng nhớ mùi vị cơm lúc đó thế nào? Chỉ nhớ là hồi đó 3 anh em con ăn nhiều lắm và đam-cua đồng là món mà từ canh đến kho tràn ngập trong bữa cơm gia đình.


      3 anh em con lớn lên cùng nhau bởi Ăn cháo nóng- thi ai ăn nhanh hơn? 



      Lớn lên một chút, có lẽ học tiểu học là lúc Ba Mẹ bận đi làm và những bữa cơm đều do chúng con đảm nhận. Tất nhiên- do Mẹ chỉ đạo. Mẹ cắt rau cho heo sau hồi nhà, còn Chị với Con ở trong bếp canh lửa (nhóm củi và rơm). Lâu lâu chạy ra gọi lớn "Cơm sôi rồi! Phải làm gì Mẹ ơi?" "Nước sôi rồi? Con cho rau vào rồi! Nêm nếm thế nào ạ? Cho mấy muối? Mấy bột ngọt? Mấy muỗng dầu ăn...Thỉnh thoảng: Con nghe mùi cơm khét...Phải mần răng, Mẹ ơi? 
(Tất nhiên vừa la làng vừa khóc vì sợ bị Mẹ đánh đòn)



      Việc vô bếp được Mẹ hướng dẫn từ xa- từ cấp độ đơn giản đến khó dần: Nấu canh, Luộc rau, Luộc trứng, Nấu cơm...(có lẽ nấu canh dễ nhất). Không thích nhất và khó nhất là Nấu cơm củi- lúc cháy, lúc khê, lúc sống, lúc nhão...Giờ vẫn không tự tin nấu cơm bếp củi...
      Và khi lên cấp 2, con biết nấu những món phức tạp từ sách vở, coi ti vi như gỏi, nộm,...Rồi Mẹ dạy cho mần á, kho thịt,...biết ăn uống ngon dở. Thêm Anh con mua một đóng sách nấu ăn rồi mần theo. Từ đó đến giờ nghe khoe hoài "canh chua cá lóc ngon lắm!" (nhưng chưa bao giờ được ăn do Ổng nấu- nghe Mẹ kể lại). 

       Những năm học cấp hai là lúc học nhiều hơn, học cả ngày nên thời gian vô bếp nấu cơm của chúng con không nhiều. Lúc đó hầu như Mẹ làm tất cả và thời gian chăm chút cho bữa ăn gia đình bị chia nhỏ để hoàn thành làm những việc khác như chăm heo, chăm con gà- kiếm thêm thu nhập cho tụi con. 
*** Đã có những lúc con không thích lũ Heo - vì tụi nó chiếm quá nhiều thời gian của Mẹ. 
Nhưng giờ nghĩ lại Con cảm ơn tụi Heo- vì nhờ nó cho con được học hành.



       Thỉnh thoảng thời ấy thấy bạn bè, mẹ tụi nó làm đủ bánh bao, bánh nướng cho tụi nó ăn sáng- thèm- mơ ước mẹ mình cũng làm một món khác ngoài cơm- cháo cho tụi con. Nhưng đó chỉ là Nghĩ- vì biết Mẹ vất vả thế nào nên đâu dám đòi hỏi (Chỉ lâu lâu cũng nói- nhưng không kỳ vọng nhiều).



       Những năm cấp 2- cấp 3 là lúc mà cái tuổi ẩm ương- khó chịu- dễ nổi cáu. Đi học về mà không có cơm là dỗi. Nghĩ lại thấy có lỗi vô cùng. Ba Mẹ hiểu cho nỗi lòng bụng đói của con nên trước khi đi làm, Ba Mẹ nấu cơm, kho đồ ăn sẵn rồi ủ trong chăn cho ấm (mùa đông cơm nguội ngắt như đá) để con về có cái mà ăn- lấy sức mà học hành. Món quà hứng khởi của con lúc ấy là mò tìm nồi cơm trong chăn mỗi khi tan học !!!


       Và món con ăn ngon nhất, nhớ như in là: Đậu hũ kho thịt sườn- cái mùi vị ấy chưa ai nấu ngon bằng Mẹ. Con đã thử nhiều lần nhưng không thành công- không giống như Mẹ nấu.


       Thời gian trôi nhanh hơn khi con bước vào Đại học. Con ở Ký túc xá và bắt đầu ăn cơm tiệm- con sung sướng gọi điện về khoe với Mẹ - cơm tiệm ngon lắm- ngon hơn cơm nhà. 
Lúc ấy con không tán thành việc người ta ca ngợi "Cơm Mẹ là nhất!"

      Thế nhưng, giờ cũng tròn 10 năm ở Sài Gòn- xa nhà. Ăn cơm Mọi nhà, con lại nhớ và thèm cơm Mẹ nấu.
       Có những dịp nghỉ Hè, hay nghỉ Tết, con luôn nói "Năm nay con về là để ăn cơm Mẹ nấu chứ không phải con nấu". Nhưng con biết, đàn Heo vẫn chiếm giữ một khoảng thời gian khiến Mẹ bận rộn không dứt ra được, không có thời gian để tỉa vẽ cho bữa ăn trong nhà. Nên mong ước đó luôn hiếm hoi thực hiện.

      Bây giờ, đi làm rồi, con mới hiểu "Cơm Mẹ là nhất!"
      Cơm Mẹ Ngon nhất! Ấm lòng nhất!


      Vì khi ăn cơm Mẹ nấu không chỉ thưởng thức bàn tay nêm nếm của Mẹ mà Con còn nhận được Tình yêu của Mẹ cho tụi Con. <3

** Hình ảnh có nguồn từ Internet











Thứ Hai, 23 tháng 9, 2019

Ai giỏi hơn ai?


Nam giới và Nữ giới ai giỏi hơn?

Để bảo vệ suy nghĩ của mình, Nam giới đã đưa ra một loạt câu hỏi như sau:
- Trên thế giới lãnh đạo Nữ được bao nhiêu người?
- Nếu Nữ giới là lãnh đạo thì Đất nước phát triển tới đâu? Công ty phát triển đến đâu?
- Tỷ phú trên thế giới bao nhiêu phần trăm là Nam? Bao nhiêu phần trăm là Nữ?
- Các nhà Khoa học, Vĩ nhân bao nhiêu người là Nữ giới?
..... đó là những vấn đề to tát liên quan đến Chính trị, Kinh tế, Khoa học - Kỹ thuật,...
Những thứ được mặc định là vị trí Nam giới đảm nhận.
Nói đến đây Nữ giới vẫn chưa phục vì vai trò Nữ giới trong xã hội từ xưa đến nay đã được quy ước sẵn là lui về "hậu trường- gia đình". 
Thế thì Nam giới lại hỏi ngược lại: Cứ cho rằng Nữ giới bị giới hạn phát triển trong xã hội, vậy việc cơ bản như Bếp núc- lo cái ăn cái uống hằng ngày, bao nhiêu đầu bếp nổi tiếng là Nữ giới?
Ngẫm một hồi thật lâu, có vẻ có lý.
Hầu hết ở các nhà hàng, khách sạn lớn đầu bếp chuyên nghiệp, bếp trưởng đều là Nam giới. 
Nhưng rồi xét lại, những cuốn sách nấu ăn ngon, bán chạy trên thế giới đều do Nữ giới viết ra...
Vậy Nữ giới sẽ tự hào rằng "những đầu bếp Nam giỏi là bởi bí quyết của Nữ giới?!"
Nam giới sẵn sàng chấp nhận, tuy nhiên sẽ có những lý luận khác:
Vậy Thời Trang- Thiết kế- Trang điểm- chẳng phải của chị em các bạn?
 Nhưng thường tay nghề giỏi  và những người nổi tiếng đều lọt về tay Nam giới?!
Cuộc tranh cãi "Ai giỏi hơn ai..." cứ thế tiếp diễn và tiếp diễn ngay chính trong mối quan hệ Vợ chồng, Ba mẹ- con cái, Bạn bè, Đồng nghiệp,...
 ***
Trong cuộc đấu tranh để khẳng định vị trí của Bản năng con người...thì: 
Việc phân định Ai giỏi hơn ai liệu có cần thiết không?
Và một khi phân định thắng - thua rồi cả hai phía có thực sự hạnh phúc? Hay sự hạnh phúc chỉ giành cho một phía - tạm thời thỏa mãn cái tôi tài năng mà đánh đổi là sự khuất phục nhận được từ người khác- bị dẫm xuống?
Câu chuyện nhỏ là ví dụ cho vô vàn cái so bì giữa người này- người kia. Để rồi cứ mãi miết chạy theo nó, đánh mất đi những giá trị quan trọng hơn. 
Kể ra, mỗi người sinh ra có một vai trò riêng. Và quan hệ giữa con người với con người là trân trọng vai trò của nhau để xây dựng mối quan hệ tốt đẹp, mang tiếng cười, vui vẻ trong trẻo, ấm áp. Đặc biệt  trong hai phái Nam - Nữ sự bù đắp thiếu sót là cái quan trọng. Hiếm hoi khi cả hai xuất phát điểm đều hoàn hảo, mà trân trọng vai trò của nhau để giúp cả hai thêm hoàn thiện. Nâng - đỡ - vai trò của nhau!
P/s: